|
Là minh chứng cho tình yêu vĩnh hằng, nhẫn cưới là kỷ vật thiêng liêng của bất kỳ đôi vợ chồng nào trên thế giới. Nhưng ít ai biết được những ý nghĩa sâu sắc ẩn đằng sau vòng tròn lấp lánh ấy.
Lịch sử của nhẫn cưới bắt đầu từ Bắc Phi, nơi người Ai Cập cổ đại trồng cấy và sinh sống bên dòng sông Nile hiền hòa. Đối với những người con của Pharaoh, nhẫn là một vòng tròn tượng trưng cho sự vĩnh cửu. Nhẫn, không có điểm bắt đầu và cũng không có điểm kết thúc, giống như thời gian, luôn trôi mãi và trường tồn. Trong trái tim của người Ai Cập cổ, vòng tròn ấy là hình ảnh của Mặt trời và Mặt trăng thiêng liêng, và tuần hoàn giống như cuộc sống. Lỗ tròn bên trong nhẫn không chỉ là một khoảng không vô nghĩa mà nó là hình ảnh của cánh cửa, mở ra một thế giới mới, chứa đựng vô vàn điều bí ẩn. Vì vậy, từ bao đời nay, nhẫn luôn gắn liền với tình yêu, mang theo hy vọng rằng những cảm xúc quý giá nhất của con người sẽ mãi đẹp, hoàn hảo và vĩnh cửu. Từ thuở khai sơ, nhẫn được tết từ những loại cây lấy bên bờ sông Nile như lau, lách, và cả cây papyrus quý giá. Nhưng những chiếc nhẫn kiểu này sớm bị rách nát và không bao giờ vĩnh cửu như ý nghĩa cao đẹp của nó. Vì thế người ta bắt đầu làm nhẫn bằng các chất liệu da thuộc, xương thú hay ngà voi.
Sau này, khi nghệ thuật luyện kim trở nên phổ biến, thì rất tự nhiên, nó dần thế chỗ của những chiếc nhẫn cỏ kia.Thời này, những chiếc nhẫn cưới còn rất thô kệch và lạ lẫm. Vì thế, những món quà cưới người ta thường khảm vào các loại đá quý để tăng giá trị của vật phẩm. Đồ trang sức lúc này mang tính phô trương nhiều hơn là thể hiện sự tinh tế. Việc trao và nhận nhẫn lúc này đã trở thành một điều bắt buộc. Cô dâu kể từ lúc đón nhận nhẫn cưới bị trói buộc như một vật sở hữu của chồng. Nhẫn vàng và bạc đôi khi cũng được trao để thể hiện sự tin tưởng của chú rể vào vợ sắp cưới của mình. Và vì những ý nghĩa này, nhẫn còn có hình dáng giống một chiếc chìa khóa hơn là vòng tròn truyền thống. Theo tập tục của người Ai len, sẽ là rất thiếu may mắn và gần như là bất hợp pháp nếu kết hôn mà sử dụng nhẫn chất liệu khác ngoài vàng.
Ngày nay mặc dù nhẫn được khảm nhiều loại đá quý khác nhau, nhưng kim cương, biểu tượng của sự trong trắng và thủy chung vẫn là phổ biến nhất. Người Hy Lạp cổ đại gọi kim cương là nước mắt của chúa trời và tin rằng ngọn lửa tiềm ẩn trong viên đá quý là hình ảnh phản chiếu của ngọn lửa tình yêu nồng nàn. Người La Mã cũng coi kim cương là viên đá của tình yêu, là những mảnh vụn lấp lánh rơi ra từ mũi tên của thần tình yêu Eros. Thời xưa nhẫn phải được đeo ở ngón áp út bởi người ta tin huyết mạch dưới ngón tay này nối thẳng đến trái tim. Về sau, truyền thuyết này được người Hy Lạp truyền bá về La Mã khi họ bao vây Ai Cập dưới thời Alexander đại đế năm 332 trước Công nguyên. Những người La Mã gọi nó là huyết mạch tình yêu. Ở một số nước như Ấn Độ hay Chile, nhẫn được đeo ở tay phải. Người Norman thường đeo nhẫn ở ngón giữa tay phải và khoảng cuối thế kỷ 17, thì nhẫn lại được chuyển sang đeo ở ngón cái.
|